Chiều cuối năm

Tôi đứng nép sang vệ đường
Ngắm dòng sông đời vần vũ chảy
Người lạ đi qua không dừng lại
Người quen im lặng gật đầu
 
Tôi không biết chờ ai
Năm tháng vùn vụt trôi trước mắt
Ngẩng lên, kìa đầu đã bạc
Chơi vơi nhớ một thủa thanh xuân
 
Thủa tôi vẫn rong ruổi cùng em
Chúng ta đi tận trời cuối đất
Nhớ những cánh rừng thơm hương mật
Những buổi chiều tà trăng sóng sánh ngoài khơi
 
Mong tìm thấy một ánh cười
Giữa triệu người đeo mặt nạ
Chiều cuối năm tôi thành xa lạ
Không biết chờ ai, không biết ngóng trông ai.
 
Photo: DevianArt

Nhớ Pleiku

Biển Hồ
Nhớ con đường phượng đỏ
Em ưu tư chờ ai bên hồ?
Nhiều khi nỗi nhớ về vần vũ
Trở mình chờ hết màn đêm
 
Tháng Năm rồi tháng Năm
Thành phố chuyển mình từng giây phút
Nắng đầu mùa rải đều trên cao nguyên da diết
Có người vẫn mơ gọi tên em
 
Pleiku!

Vô định

Có những khi ta ngước lên bầu trời đêm thăm thẳm và bỗng dưng nghe hun hút tận đáy tim. Ngàn năm nay có bao kẻ như ta hoài nghi về tồn tại và ý nghĩa mong manh của sự sống giữa vô định này!

Nhìn lên bầu trời và tuyệt vọng
Anh nhìn em
Sao em im lặng
Hơn cả bầu trời?

Thượng đế tạo ra cuộc đời
Và con người
Và em
Và anh
Chơi vơi giữa mông lung

Sao Người không để anh
Nắm tay em
Hôn lên đôi môi
Đắm chìm trong mùi da thịt

Ngoài xa kia mờ mịt
Trái tim em còn chỗ không?

Thành phố vô duyên

Thành phố không sắc màu
U mặc trong mờ làn sương khói
Tiếng quạ kêu chiều đi chẳng vội
Bóng bóng người lướt qua

Tương tư mênh mang về phía xa
Bàn tay ấy cách muôn ngàn dặm
Làn tóc ấy giờ chắc trong âu yếm
Tiếng thở dài nào cho tôi?

Giá như con tim đừng quá vui
Cứ lạnh băng như mùa đông thành phố
Đôi mắt ấy khẽ lướt êm qua như gió
Giữa triệu người dửng dưng

Thành phố không hương, thành phố vô duyên
Một mình tôi lạc lõng
Đêm không hình bóng
Rít nỗi buồn vào run lạnh thấu tim.