Gửi em ở cuối sông Hồng

Dương Soái

Anh ở Lào Cai
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Tháng Hai, mùa này con nước
Lắng phù sa in bóng đôi bờ

Biết em năm ngóng, tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt
Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong

Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông
Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét
Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết
Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?

Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng…
Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy
Em ra sông chắc em sẽ thấy
Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.

Nhưng thơ ngây đâu còn ở chúng mình
Khi Tổ quốc trao anh lên tuyến đầu chặn giặc
Khi biên cương trong anh đã trở thành máu thịt
Đạn lên nòng anh giữ trọn nguồn sông

Nỗi nhớ cho em chưa viết được đôi dòng
Đạn quân thù bỗng cuồng điên vào thị xã
Xe tăng thù nghiến mặt sông êm ả
Nhịp cầu thù chặt đứt chờ mong

Bão lửa này mang sức mạnh hờn căm
Phá cầu thù, xé vụn xe tăng giặc
Giữa dòng sông nghìn xác thù ngã gục
Máu giặc loang ố cả một vùng

Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
Là niềm thương anh gửi về em đó
Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.

Lào Cai, 1979

Chiều cuối năm

Tôi đứng nép sang vệ đường
Ngắm dòng sông đời vần vũ chảy
Người lạ đi qua không dừng lại
Người quen im lặng gật đầu
 
Tôi không biết chờ ai
Năm tháng vùn vụt trôi trước mắt
Ngẩng lên, kìa đầu đã bạc
Chơi vơi nhớ một thủa thanh xuân
 
Thủa tôi vẫn rong ruổi cùng em
Chúng ta đi tận trời cuối đất
Nhớ những cánh rừng thơm hương mật
Những buổi chiều tà trăng sóng sánh ngoài khơi
 
Mong tìm thấy một ánh cười
Giữa triệu người đeo mặt nạ
Chiều cuối năm tôi thành xa lạ
Không biết chờ ai, không biết ngóng trông ai.
 
Photo: DevianArt