Nỗi buồn để sống

Hoàng Nhuận Cầm

Tôi có đủ nỗi buồn để sống
Như sáng nay ra ngồi mép sông Hồng
Bãi ngô non vẫn còn nguyên vẹn đó
Ai biết mình vừa mất mát gì không.

Tôi có đủ nỗi buồn để sống
Như trưa nay bất chợt trận mưa rào
Những giọt mưa không làm tôi ướt áo
Chỉ ướt sũng hồn – chả biết tại vì sao.

Tôi có đủ nỗi buồn để sống
Như chiều nay thảng thốt gọi một người
Một người bạn đã lâu rồi mới gặp
Đứng bên đường – như kẻ dại nhìn tôi.

Tôi có đủ nỗi buồn để sống
Như tối nay tìm đến giữa sân trường
Con bướm trắng đã về nơi chín suối
Cỏ chọi gà ngơ ngác một mùi hương.

Tôi có đủ nỗi buồn để sống
Như đêm nay – mình đọc lại thơ mình
Những câu thơ viết trong thời trận mạc
Thêm một lần – thấm thía nghĩa hy sinh.

Tôi có đủ nỗi buồn để sống
Như sáng mai lại thêm một nỗi buồn
Một nỗi buồn lẽ ra không nên có
Nhưng nếu không buồn
có lẽ
lại buồn hơn…

Mợ tôi

Bùi Quang Minh

Mãn tang vợ được vài năm. Nhìn đàn con thơ dại. Đứa lớn đút đứa nhỏ. Nước mắt nước mũi chảy tèm lem. 6 đứa suốt ngày loi nhoi lúc nhúc như bầy “heo con”. Cậu chịu không nổi ……… !

Một sáng đầu hè. Cậu dắt về một người phụ nữ gốc Bắc. Nghe nói lúc đi buôn ở cửa khẩu Lạng Sơn, kết mô-đen bà này, Cậu ỡm ờ dò ý … Ai dè sáng hôm sau Cậu dắt về Bến Tre thiệt. Quá trời người cản, nói nhẹ nhẹ có, chửi thẳng vào mặt Cậu cũng có :
– … bộ xứ dừa này hết đàn bà cho thằng Tư mày chọn rồi à … ?
– … rồi biết … người ta có uống “nước phèn” chung với mình đặng hôn … ??
– … đàn bà gì mà gò má nhô cao đụng nóc … số sát phu …
Bỏ ngoài tai tất cả. Cậu chỉ nói :
– … tui thương con gái người ta … tui mới lấy …
Rồi cũng chính vì 1 tiếng THƯƠNG đó mà bà ta gắn bó với Cậu đến chết cũng không chia lìa …
Bánh đúc có xương.
Không hiểu sao, Cậu Mợ quyết định không đẻ thêm đứa con chung nào nữa. Cả thảy tình thương … 2 vợ chồng dành hết cho 6 đứa này. Mà kể cũng lạ … Mợ … bả thương tụi nhỏ càng lúc càng nhiều hơn ổng. Vậy mới ghê !
Cậu đi mần xa nhà. Quanh năm suốt tháng Mợ “gánh cả giang sơn” trên vai. Lúc đầu ổng còn về thăm. Mấy năm sau thì ổng đi biệt xứ. Từ đó trên đôi vai mình, Mợ đã phải gánh nhiều thứ nặng nề hơn xưa……
Đám cúng Đình năm nào. Má tui cũng thấy bả lăng xa lăng xăng … xin ông chủ tế làm thêm mấy việc nặng nhọc :
* Khiêng con ngựa gỗ bự chà bá lửa ra lau chùi.
* Leo lên xà gồ tuốt trên cao đóng lại mấy cái then.
* Giăng dây phụ giữ xe.
* Rửa cả chồng ly chén khổng lồ.
* Chà chà bồn cầu.
Ông chủ tế thấy lạ nên hỏi :
– … vợ thằng Tư … mày mần chi mấy chuyện đó cho cực thây vậy bây … ???
Mồ hôi mồ kê thi nhau chạy trên trán Mợ. Bả chỉ cười cười, xong cố gắng phát âm giọng Nam bộ sao cho không phản cảm.
– … dạ … con … con mần nhiều không thấy cực … lát nữa … ráo hoảnh … cụ cho con xin 6 phần đồ ăn … đặng con mang về cho tụi nhỏ đang ở nhà ạ …
Mợ mang về tới nhà, móc cẩn thận ra từ cái túi xách sờn rách đúng 6 phần đồ ăn. Phát ra theo thứ tự từ nhỏ nhứt đến lớn nhứt … Đến phần thứ 6, thì thằng anh hai không thấy nó đâu … Chạy đi tìm thì thấy nó đứng khóc sướt mướt ngay hàng rào bông bụp. Mợ không hiểu gì, tiến lại hỏi :
– … Hai … Hai … sao đứng đây khóc mình ên vậy con … lại đây Dì … Dì đút đồ ăn cho con nè …
Nó xoay người lại, nước mắt giàn giụa :
– …má aaaaaaaa … năm sau đám cúng Đình … má dắt con theo … con muốn làm phụ má … Má ơi iiii… !
Cái bịch đang treo tòn ten trên tay rớt cái bịch xuống đất … mấy cái bánh bò nhỏ xíu lăn lông lốc trên nền đất cứng khô. Mợ về ở với Cậu được 3 năm rồi, mà lần đầu tiên mới được thằng Hai gọi bằng … má … ! Cảm động. Mợ ôm ghì lấy thằng Hai vào lòng. Bao nhiêu cực khổ tự nhiên tan biến …
Năm đó thằng Hai mới đúng 13 tuổi !
Nhà không có đất canh tác. Quanh năm chỉ đi cắt cỏ mướn, chèo xuồng đi nhổ lúa ma, ai mướn gì làm nấy. Mà đâu phải công chuyện có đủ quanh năm để làm đâu. Lúc hết việc. Nghĩ sao, Mợ lại chèo xuồng lên thị xã … đi bán máu ! Lần nào thằng Hai nó thấy má nó về mà cầm nhiều đồ ăn, đồ chơi cho tụi nhỏ, quần áo mới, là nó giận ra mặt ! Nó giận má nó vì đã lén đi bán máu. Giận vì bả nhất quyết không cho nó nghỉ học. Bả một hai nói :
– … Hai … con nhứt định phải học ra ngô ra khoai … đời con bớt khổ, và còn làm gương cho mấy đứa em con nữa chứ … !!!!
Cũng chính vì câu nói đó. Đã thành động lực để thằng Hai chí thú học hành. Không uổng công Mợ chăm bẩm cho nó. Thằng Hai là 1 trong 3 Bác Sỹ Đa khoa đầu tiên của toàn Tỉnh Bến Tre này ……… !!!!!!! Mấy đứa em nhỏ, giờ cũng đã có công ăn việc làm ổn định. Đứa có gia đình ra ở riêng, đứa thì trọ học trên Sài Gòn, đứa thì học Thú Y, đứa lái xe máy cày, đứa thì là cô giáo.
Ngày vinh quy bái tổ. Thằng Hai dắt về một cô người yêu ra mắt cả nhà. Trong khi Má nó đang lủi thủi chụm lửa dưới bếp. Cô người yêu chu mỏ nũng nịu với thằng Hai ở nhà trên :
– …… tí … tí nữa má anh bả lên … anh nói bả đừng ngồi gần em nha …
Thằng Hai:
– …… mần sao em nói vậy … ???
Cô người yêu (chu mỏ):
– … thì … thì … má anh dơ bẩn quá … ngồi gần mình sẽ làm mình bị hôi … với … với … vả lại bả đâu phải má ruột của anh đâu …
Thằng Hai bất thình lình … chỉ tay ra cửa và gằng giọng nói :
– …… cô đi ra khỏi nhà của má tui … ngay lập tức … !!!!!!!!!!!!!!
Sững người. Vì quá bất ngờ. Cô ta ôm mặt khóc um sùm. Nằm xuống đất lăn từ cột nhà bên này sang cột nhà bên kia để ăn vạ. Má nghe ồn chạy lên hỏi việc thì thằng Hai quỳ phục xuống chân Má nó mà nức nở :
– …… má ơi … má hy sinh cả cuộc đời cho con ăn học … giờ con thành ông nọ ông kia … mà con không biết lựa bạn gái … để nó khinh rẻ má … con có lỗi với má nhiều lắm !!
Mợ đứng chôn chân tại chỗ như người bất thần. Tâm can hơn nửa đời người của Mợ … đã không uổng phí ……… !!!
Tháng 8/2010
Còn khoảng tuần lễ nữa là Mợ lên máy bay, xuất ngoại sang đoàn tụ với gia đình thằng Hai. Vợ nó hiện tại đã là 1 người con gái khác. Thế hệ F2 trên đất Mỹ, nhưng được giáo dục rất kỹ về kiến thức lẫn “nét đẹp” tâm hồn. Cô ta không quên mình là người Việt Nam, và ngay từ lần gặp đầu tiên đã coi Má của thằng Hai là “quê hương” của mình.
Mấy hôm gần đi. Chia tay chia chân bà con chòm xóm xong. Mợ cứ thẫn thờ nơi góc vườn nhỏ. Sát hàng rào bông bụp năm nào thơ dại. Mợ muốn làm 1 điều gì đó. Mà không làm được …….
*
Đứa con gái út, cô giáo, rất tinh ý. Nói nhỏ với chồng ra xem có cái gì dưới nền đất ấy. Đào lên khoảng vài thước đất thì lòi ra một cái hộp thiếc nhỏ. Cô cẩn thận lần giở từng lớp bịch gói đã nhuộm màu thời gian. Tới lớp sau cùng thì lặng cả người …….
==> Đôi bông tai mù u, Cậu tặng Mợ trong ngày cưới năm nào ……..


Trong nhà, Mợ cầm điện thoại gọi sang cho thằng Hai. Mợ chỉ nói mấy chữ đơn giản rồi nhẹ nhàng cúp máy :
– … Hai à … má không thể bỏ lại quê hương con ah….

Gửi em ở cuối sông Hồng

Dương Soái

Anh ở Lào Cai
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Tháng Hai, mùa này con nước
Lắng phù sa in bóng đôi bờ

Biết em năm ngóng, tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt
Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong

Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông
Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét
Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết
Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?

Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng…
Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy
Em ra sông chắc em sẽ thấy
Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.

Nhưng thơ ngây đâu còn ở chúng mình
Khi Tổ quốc trao anh lên tuyến đầu chặn giặc
Khi biên cương trong anh đã trở thành máu thịt
Đạn lên nòng anh giữ trọn nguồn sông

Nỗi nhớ cho em chưa viết được đôi dòng
Đạn quân thù bỗng cuồng điên vào thị xã
Xe tăng thù nghiến mặt sông êm ả
Nhịp cầu thù chặt đứt chờ mong

Bão lửa này mang sức mạnh hờn căm
Phá cầu thù, xé vụn xe tăng giặc
Giữa dòng sông nghìn xác thù ngã gục
Máu giặc loang ố cả một vùng

Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
Là niềm thương anh gửi về em đó
Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.

Lào Cai, 1979

Chiều cuối năm

Tôi đứng nép sang vệ đường
Ngắm dòng sông đời vần vũ chảy
Người lạ đi qua không dừng lại
Người quen im lặng gật đầu
 
Tôi không biết chờ ai
Năm tháng vùn vụt trôi trước mắt
Ngẩng lên, kìa đầu đã bạc
Chơi vơi nhớ một thủa thanh xuân
 
Thủa tôi vẫn rong ruổi cùng em
Chúng ta đi tận trời cuối đất
Nhớ những cánh rừng thơm hương mật
Những buổi chiều tà trăng sóng sánh ngoài khơi
 
Mong tìm thấy một ánh cười
Giữa triệu người đeo mặt nạ
Chiều cuối năm tôi thành xa lạ
Không biết chờ ai, không biết ngóng trông ai.
 
Photo: DevianArt