Archive for the 'Của nhà - My Poems' Category


Suy tư nửa đêm 1

Những người nhắm mắt không ngủ
Hình dung họ thấy những gì?
Mở mắt nhìn xa vô ảnh
Dường như muốn dấu điều chi?

Trùng trùng những người không ngủ
Dọc ngang giữa những lối đời
Tôi gặp những người mắt mở
Đi qua không một nụ cười

Một mình giữa đêm không ngủ
Nhắm mắt lại thấy mặt người

26/8/2009

Vô hình 0

Róc rách mài đá
Trăm năm, ngàn năm
Gặm nhấm hết ngày, mỏi mòn đêm
Mải miết suối

Phía con đường xa mê mải
Gió không hình dung
Gót giày không hướng
Theo bông may ngút mắt kiếm chân trời

Có nẻo không người
Mình ta với suối
Tĩnh lặng thiền
Hóa thành đá cuội
Cho mải miết nước bào mòn

Ngày sau 0

Ngày sau, khi anh chết đi
Mang theo tình yêu em xuống mộ
Những nụ hồng sẽ nở
Tỏa hương nuôi bao kẻ si tình
Những đóa hoa bé xinh
Mang hồn hoang từ đất
Và nụ hôn dè dặt
Lên má tình nhân

Nếu kiếp sau còn gặp em
Nhớ non xanh cũ suối chờ mơn man tóc
Một mái nhà xinh không đơn độc
Có một người và một chốn bình yên

Ngày sau có quên?

Thời gian 5

Những cuộc đời thường nhật
Mải mê với ngàn thứ nhỏ nhặt
Quên đi điều bình thường nhất
Để niềm vui với nỗi buồn cứ theo gió thoáng qua

Em và anh hay nói chuyện ngày xưa
Chuyện về những thời xa lắc
Nhưng cũng như vừa trong chốc lát
Những khuôn hình vun vút trôi đi

Mỗi phút mỗi giây cũng là sự diệu kỳ
Đời người cứ mặc nhiên trôi về phía trước
Để lại phía sau muôn ngàn khôn mặt
Muôn vạn nỗi buồn, muôn vạn nỗi niềm vui

Mỗi sớm mai lại cảm ơn cuộc đời
Cho ta thấy bình minh và những điều chờ đón
Giữa muôn vàn bề bộn
Xóa nhòa đi sự thực hiển nhiên

Em nhắc anh nhớ đến thời gian
Khái niệm cũng chỉ là tương đối
Hôm nay là ngày mai mình từng nói
Rồi bình minh lại tới …
Rồi lại đêm …
 
Nhớ hôm nay nghe em
Vì mình sẽ còn phải kể
Ừ, ngày xưa …

Ru mùa cỏ thơm 1

Ngủ yên đi em
Ngủ yên đi con tim yếu mềm
Tình yêu ngàn năm hoang dại
Thà mình cố lãng quên

Ngủ yên đi những khao khát của đêm
Mùa đông thiếu đôi tay nồng ấm
Mùa cỏ thơm đã xa ngàn dặm
Ai còn đi tìm hương xưa thoảng bay

Mai mốt đây
Ở một vì tinh tú khác
Lỡ mình còn gặp
Nhớ nhé em mùi hương cỏ kiếp xưa

Phía xa kia là bầu trời 1

Phía xa kia là bầu trời
Bầu trời có triệu triệu vì sao
Ta là ai?
Ta đang ở đâu?
Giữa muôn trùng đơn độc

Em ơi, dẫu ta biết được
Tận phía xa của bầu trời
Ta vẫn hỏi còn gì ngoài kia nữa
Và xa hơn, xa hơn, xa hơn

Cuộc sống và những nỗi buồn
Những nụ cười vui như ta thấy em hồn nhiên, rực rỡ
Cho ta quên nỗi đơn côi
của kẻ lạc loài
giữa những sự sống không biết lẽ tự nhiên tồn tại

Một ngày ta trở về hoang dại
Với lặng im mãi mãi
Có còn gì không em?
Tình yêu có còn ở lại?

Ai tạo nên cuộc đời này?
Mà mỗi phút giây
Cũng trở thành ngày xưa dần xa mãi
Ánh mắt hôm qua, làm sao tìm lại?

Nỗi buồn có tên 2

nỗi buồn như chiều
lặng im đến
không mang theo tiếng cười của em

nỗi buồn kéo vào đêm
se sắt
thấy đời như khói thuốc
vấn vương lên chút thời gian

cảm ơn đời đã mang đến em
có nụ cười, có những chiều se sắt
nhưng ít nhất
nỗi buồn có tên

Thời gian cong 1

Mốt mai gặp gỡ nơi xa ấy
Còn nhớ kiếp nào biết tên nhau?
Thời gian phai nhạt bao niềm ước
Nhuốm bạc tóc xanh những mái đầu

Mốt mai còn nhớ ngày xưa ấy
Duyên kiếp cho mình biết yêu nhau

Đứt phanh 3

Buồn như xe đứt phanh
Rượu tràn ly khôn dứt
Uống muôn vàn buồn bực
Chuốc chén say vào hồn

Xe đứt phanh và buồn
Ừ, thế đời trôi mãi
Phía xa kia ai đợi
Lúc mình tỉnh cơn say?

Cây tình yêu 4

Những tình yêu nếu chết đi
Loài hoa nào mọc lên trên muôn nấm mồ xanh xao ấy?
Nụ cười sẽ đi đâu? Mùi hương tóc em? Đôi mắt lửa cháy?
Dáng em đi về sớm tối
Chỉ là hư vô thôi sao?

Những tình yêu nếu chết đi
Không còn anh, không còn em, không còn khát khao
Không còn những môi hôn ngọt ngào
Con tim lạnh nguội
Thế gian chỉ là những bóng người

Ngày mai
Anh về lại cánh đồng
Gieo muôn hạt mầm tình yêu lên đó
Vun trồng như người nông dân háo hức chờ mùa vụ
Giữ những tình yêu khỏi chết đi

Next Page »