Người đi tìm hình của nước 0
Đoạn thích nhất trong cả bài dài của cụ Chế Lan Viên:
…
Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ
Đoạn thích nhất trong cả bài dài của cụ Chế Lan Viên:
…
Thằng bạn mình là lực sĩ kiêm lều thơ. Nhặt một bài của hắn về đây cho bà con ai ghé qua đọc chơi.
VẾT SẸO
Những vết sẹo trên tay cô gái trẻ
cùng chuyến xe tốc hành
đặt cho tôi câu hỏi vì sao (?)
Vết này – em nói – do chơi dao
thuở nhỏ nào biết chuôi hay lưỡi
vết này, lần mẹ em hấp hối
em cắn ngập vào trong phút đau thương
vết này – giữa đêm tân hôn
em cúi nhặt mảnh gương đã vỡ
những vết này em không còn nhớ
tạm gọi là những "vệt thời gian"
Những vết sẹo trên tay cô gái trẻ
nhắc tôi nhớ một người, từ lâu
có lần làm tôi đau…
Đức Cường (đại lực sĩ)
Những người nhắm mắt không ngủ
Hình dung họ thấy những gì?
Mở mắt nhìn xa vô ảnh
Dường như muốn dấu điều chi?
Trùng trùng những người không ngủ
Dọc ngang giữa những lối đời
Tôi gặp những người mắt mở
Đi qua không một nụ cười
Một mình giữa đêm không ngủ
Nhắm mắt lại thấy mặt người
26/8/2009
Ngày ta thêm một tuổi nữa – xin để nhớ đến những người bạn, người thân, những người ta biết, những người ta gặp nhưng đã chia tay đi xa mãi. Xin cảm ơn sự kỳ diệu của cuộc đời đã cho ta đến và gặp. Và không có điều gì bị lãng quên …
I give you this one thought to keep
I am with you still, I do not sleep.
I am a thousand winds that blow.
I am the diamond glint on the snow.
I am the sunlight on ripened grain.
I am the gentle autumn rain.
When you awaken in the morning’s hush,
I am the swift, uplifting rush
Of quiet birds in circled flight.
I am the soft stars that shine at night.
Do not think of me as gone,
I am with you still, in each new dawn.
Native American Prayer
Róc rách mài đá
Trăm năm, ngàn năm
Gặm nhấm hết ngày, mỏi mòn đêm
Mải miết suối
Phía con đường xa mê mải
Gió không hình dung
Gót giày không hướng
Theo bông may ngút mắt kiếm chân trời
Có nẻo không người
Mình ta với suối
Tĩnh lặng thiền
Hóa thành đá cuội
Cho mải miết nước bào mòn
Hôm trước lang thang ở hiệu sách thấy 2 cuốn thơ của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh mới in lại rất đẹp. Hiếm khi mua thơ nhưng gặp hai cuốn này cầm về ngay.
Đọc đâu đấy có các cô khen Lưu Quang Vũ là "người đàn ông rất manly nhưng cũng quá đỗi dịu dàng". Người đi rồi – mình không biết được. Nhưng thơ quả thế thật!
Giữa bao la đường xá của con người
Thành phố rộng, hồ xa, chiều nổi gió
Ngày chóng tắt, cây vườn mau đổ lá
Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài
Chỉ một người ở lại với anh thôi
Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi
Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới
Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương
Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn
Anh lạc bước, em đưa anh trở lại
Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi
Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh
Khi những điều giả dối vây quanh
Bàn tay ấy chở che và gìn giữ
Biết ơn em, em từ miền cát gió
Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng
Anh thành người có ích cũng nhờ em
Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
Như người làm vườn, như người dệt vải
Ngày của đời thường thành ngày – ở – bên – em
Anh biết tình yêu không phải vô biên
Như tia nắng chúng mình không sống mãi
Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại
Ai biết ngày mai sẽ có những gì
Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi
Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi
"Anh yêu em và anh tồn tại"
Em của anh ơi, đôi vai ấm dịu dàng
Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
Em ở đấy, bàn tay tin cậy
Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
Đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rè bên cửa sổ
Đã quen lắm, anh vẫn còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng sao.
Lưu Quang Vũ
Nguyễn Tất Nhiên
Ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa
Thương lại bóng hình người năm năm trước…
Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt!
Ta sẽ nhớ dặn dò lòng nên tha thiết
Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ
Nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ
Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt!
Nghe nói em vừa thi rớt Luật
Môi trâm anh tàn héo nụ xa vời
Mắt công nương thầm khép mộng chân trời
Xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng!
(Dù thật sự cũng đáng đời em lắm
Rớt đi Duyên, rớt để thương người!)
Ta – thằng ôm hận tú tài đôi
Không biết tìm ai mà kể lể
Chim lớn thôi đành cam rớt lệ
Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh!
Nếu vì em mà ta phải điên tình
Cơn giận dữ đã tận cùng mê muội
Thì đừng sợ, Duyên ơi, thiên tài yếu đuối
Tay tre khô mối mọt ăn luồn
Dễ gãy dòn miểng vụn tả tơi xương
Khi tàn bạo siết cổ người yêu dấu!
Em chẳng bao giờ rung động cũ
Ta năm năm nghiệt ngã với tình đầu
Nên trở về như một con sâu
Lê chân mỏng qua những tàn cây rậm
Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm
Lá xanh em chưa dấu lở loang nào
Ðể ta còn thi sĩ nhất loài sâu
Nhìn lá nõn, tiếc, thèm… đâu dám cắn!
Nếu vì em mà thiên tài chán sống
Thì cũng vì em ta ngại bước xa đời!
Disclaimer: Ngày của chị em, nhẽ ra phải ca ngợi. Dưng mà nhặt được bài này cũng ngồ ngộ
Chị em con gái Bắc đọc thì đừng tự ái nhé. He he ….
Ai về Bắc ta đi với
Thăm lại non sông giống Lạc Rồng
Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long
Ai nhớ người chăng? Ôi Nguyễn Hoàng!
Mà ta con cháu mấy đời hoang
Vẫn nghe trong máu hồn xa xứ
Non nước Rồng Tiên nặng nhớ thương.
Vẫn nghe tiếng hát thời quan họ
Xen nhịp từng câu vọng cổ buồn
Vẫn thương vẫn nhớ mùa vải đỏ
Mỗi lần phảng phất hương sầu riêng
Sứ mạng ngàn thu dễ dám quên
Chinh Nam say bước quá xa miền
Kinh đô nhớ lại xa muôn dặm
Muốn trở về quê, mơ cảnh tiên.
* Có những câu thơ đọc lên nghe gai hết cả người. "Từ độ mang gươm đi mở cõi. Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long" – Mỗi lần ở xứ Nam, mình lại nhớ hai câu thơ này.
Không nhớ tại sao hắn lấy tên hiệu là Hàn Quang. Bọn bạn thối mồm gọi chệch ra là Bàng Quang. Hắn cay cú nên quyết bỏ cái tên này. Giờ hắn lấy tên cúng cơm làm thương hiệu.
Thủa hàn vi, sau khi nốc đến đái ra rượu hắn thề độc bảo chỉ sống đến 25 tuổi. Bữa trước hắn gọi điện báo sắp lấy vợ, mình bảo: tao đếch tin. Mày gần 40 rồi mà vẫn sống nhăn răng! Tin thế qué nào chuyện mày lấy vợ.
Nhưng hắn lấy thật! Tranh thủ vào blog của hắn, nhặt ra bài mình thích copy về đây cho vui. Mai mốt hắn lo chăm mảnh ruộng ba bờ, blog lại bỏ hoang phí của giời.
À mình còn nhớ hồi hắn mới đi học chữ to, nằm ở ký túc xá nhớ nhà khóc tu tu. Nửa đêm đi nhậu xỉn quắc cần câu, trèo lên cổng trường ĐH Vinh vắt vẻo trên đấy mà không xuống được. Ha ha …
VẾT SẸO
Những vết sẹo trên tay cô gái trẻ
cùng chuyến xe tốc hành
đặt cho tôi câu hỏi vì sao (?)
Vết này – em nói – do chơi dao
thuở nhỏ nào biết chuôi hay lưỡi
vết này, lần mẹ em hấp hối
em cắn ngập vào trong phút đau thương
vết này – giữa đêm tân hôn
em cúi nhặt mảnh gương đã vỡ
những vết này em không còn nhớ
tạm gọi là những "vệt thời gian"
Những vết sẹo trên tay cô gái trẻ
nhắc tôi nhớ một người, từ lâu
có lần làm tôi đau…
Rabindranath Tagore
My heart, the bird of the wilderness, has found its sky in your eyes.
They are the cradle of the morning, they are the kingdom of the stars.
My songs are lost in their depths.
Let me but soar in that sky, in its lonely immensity.
Let me but cleave its clouds and spread wings in its sunshine.
Người làm vườn – Bài thơ 31
Đào Xuân Quý dịch
Trái tim anh là con chim quen sống cảnh hoang vu
Đã tìm được nơi mắt em khung trời của nó,
Mắt em là cái nôi buổi sáng, là vương quốc của trời sao.
Tiếng hát của anh đã lạc xuống chiều sâu của đôi mắt ấy.
Hãy để anh bay lượn
Trên khung trời này rộng rãi, cô đơn
Hãy để anh xuyên thẳng tầng mây
Và tung cánh bay lên trong ánh mặt trời.