Đồng dao cho người lớn

Nguyễn Trọng Tạo, 1992

có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi
có con người sống mà như qua đời

có câu trả lời biến thành câu hỏi
có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới

có cha có mẹ có trẻ mồ côi
có ông trăng tròn nào phải mâm xôi

có cả đất trời mà không nhà ở
có vui nho nhỏ có buồn mênh mông

mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ
mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió

có thương có nhớ có khóc có cười
có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.

Reading

Kathleen Ossip

There’s something dead in the middle of my reading.

But I am alive. Me in my little space reading. Not serious texts, not brilliant, just well- thumbed, meg jo beth, the surprise at the vicarage.

There’s a girl in my room reading. She lies on the floor wedged between the bed and the baseboard heating. She’s eleven. She likes Tudor biographies, fictional ones.

Time bleeds out. I read, I seek magic so that I can become something. Not me, not a person, something else, still in my small place.

A box of salt, a thin-boned philosopher. But I’m neither.

The dead something calls to me. I don’t weep tears. I don’t reason appropriately.

I read poems. I think: We have no need for these so perfectly crafted vessels—no more vases!

After a careful purge, I moved houses with a box of twelve vases. Why?

The eleven-year-old wants to murder them. The instant she learned to read “rose” she lost the rose.

There’s a dead spot

in the middle of me. Me so alive in my little space reading.

Phố núi

Nắng rớt hoang tàn trên phố núi.

Chốn xưa giờ phế tích rêu phong.

Nửa đời giăng gió thành hoang phí.

Còn sót cơn mưa những lạnh lùng.

in Soul | 47 Words

To Know The Dark

To go in the dark with a light is to know the light.
To know the dark, go dark. Go without sight,
and find that the dark, too, blooms and sings,
and is traveled by dark feet and dark wings.

Wendell Berry

Mai sau em về

Bùi Giáng

Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không
Ta đi còn gửi đôi giòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù?
Những thương nhớ lạnh bao giờ
Đường thu chia ngả chân trời rộng thênh
Đây phồn hoa của thị thành
Đây hồn thuỷ thảo khóc tình ngửa ngang
Càn khôn xưa của riêng chàng
Xưa đài vũ trụ thiếp mang riêng mình
Bây giờ đón bước em xinh
Sầu đau nhan sắc bất bình ra sao

Buổi chiều

Đặng Đình Cung

Buổi chiều nào anh cũng ngóng trông em
Làn mây trắng xôn xao ngoài cửa sổ
Bầu trời cao mông lung nỗi nhớ
Lặng im vô cùng, cô đơn cả không gian.

Buổi chiều nào anh cũng ngóng đợi em
Như con ong ngóng hoài hoa cải nở
Như con sóng ngóng hoài ngọn gió
Anh lang thang, trống trải, xao buồn.

Buổi chiều nào anh cũng ngóng trông em
Cái nhỏ nhặt sao mà tha thiết thế
Em sắp về, bước chân thường rất khẽ
Chỉ vậy thôi. Thay thế hết trên đời.

Có thể bây giờ em chẳng biết em ơi
Anh chờ em, chiều nay trời mây tím
Em sẽ về, như mỗi chiều, đơn giản
Nhưng anh vẫn chờ, vẫn ngóng, vẫn xôn xao…

1987

Có một thời ta biết sống cho nhau

Thơ của bác Đặng Đình Cung đăng trên Facebook. Tiêu đề mạn phép đặt hộ bác ý 🙂

Đã qua đi cái thuở ấy lâu rồi
Cái thuở anh nhìn em và lo mình quá trẻ.
Cái thuở yêu em mà không hề câu nệ.
Không băn khoăn, không lừa dối lòng mình.

Cái thuở đi cùng em đêm trăng
Chỉ dám nghe tiếng cười vỡ ra xao xuyến
Cái thuở chia tay em bịn rịn.
Rồi mới đứng chờ, tóc ướt đẫm mưa khuya.

Giờ thì còn đâu cái xúc động đê mê.
Khi bên em con đường mưa bụi.
Giờ thì còn đâu bài thơ viết vội.
Mà chưa một lần trao lại cho em.

Anh giờ đây đâu còn những nhịp tim.
Nói lời yêu đã trăm lần tính toán.
Vòng tay, bờ môi đã từng dày dạn.
Lòng lạnh băng mà lời nói chứa chan.

Thế mà anh vẫn nhớ về em
Và một thuở của đời anh, lạ thế.
Xúc động, nôn nao…tất cả đều có thể
Nhưng cái thuở xưa anh vẫn cứ tìm về!

Để bây giờ anh nói em nghe.
Về một thuở của đời ta và…em nữa.
Em có thể chẳng còn em một nửa.
Nhưng có một thời ta biết sống cho nhau.

Fear

By Kahlil Gibran 

It is said that before entering the sea
a river trembles with fear.
 
She looks back at the path she has traveled,
from the peaks of the mountains,
the long winding road crossing forests and villages.
 
And in front of her,
she sees an ocean so vast,
that to enter
there seems nothing more than to disappear forever.
 
But there is no other way.
The river can not go back.
 
Nobody can go back.
To go back is impossible in existence.
 
The river needs to take the risk
of entering the ocean
because only then will fear disappear,
because that’s where the river will know
it’s not about disappearing into the ocean,
but of becoming the ocean.
 
* Có thời gian sẽ dịch thơ. Mấy bài dịch đang có đọc chán quá!

Nhớ cao nguyên

Mùa phượng vĩ lại về đó em
Xao xác lá bay, cao nguyên lộng gió
Nhớ da diết thủa tóc xanh, môi đỏ
Nhớ mưa đầu mùa, nhớ đêm vắng nôn nao …

16/5

in Soul | 43 Words