Vết cứa lên cây non
Nhựa rỉ quanh và thời gian bù lấp
Vết cứa trong tim anh
Đêm về đau chứa chất
Em nhìn anh làm chi cho thêm buốt
Nụ cười kia thì cũng của người ta
Giá mà anh được khóc
Huế sẽ buồn da diết cả trăm năm
Có thể rồi anh sẽ quên
Một lần con tim được đánh thức
Bàn tay em và mênh mang mùi tóc
Những nỗi nhớ không tên …
Anh sẽ không gọi tên em
Không nhớ về những ngày tháng cũ
Đêm lung tinh khi em vui cùng phố
Lúc em buồn và nắm lấy tay anh
Em đang vui và em tươi xinh
Anh ngắm hàng cây non tìm bài học cũ.
(gửi Huế và những mến yêu)