Phía xa kia là bầu trời

Phía xa kia là bầu trời
Bầu trời có triệu triệu vì sao
Ta là ai?
Ta đang ở đâu?
Giữa muôn trùng đơn độc

Em ơi, dẫu ta biết được
Tận phía xa của bầu trời
Ta vẫn hỏi còn gì ngoài kia nữa
Và xa hơn, xa hơn, xa hơn

Cuộc sống và những nỗi buồn
Những nụ cười vui như ta thấy em hồn nhiên, rực rỡ
Cho ta quên nỗi đơn côi
của kẻ lạc loài
giữa những sự sống không biết lẽ tự nhiên tồn tại

Một ngày ta trở về hoang dại
Với lặng im mãi mãi
Có còn gì không em?
Tình yêu có còn ở lại?

Ai tạo nên cuộc đời này?
Mà mỗi phút giây
Cũng trở thành ngày xưa dần xa mãi
Ánh mắt hôm qua, làm sao tìm lại?

One thought on “Phía xa kia là bầu trời”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *