Một mình tôi một đường

Trần Mạnh Hảo

Những con đường như những lằn roi
Lịch sử quất lên mình đất nước
Những nẻo đường trên xứ sở tôi
Như nước mắt của người yêu chảy suốt

Đường vồ lấy tôi như mèo vồ chuột
Không cho tôi chọn đường
Bước ra từ bụng mẹ
Úp mặt vào quê hương

Những con đường của thế hệ tôi
Lao thẳng vào cái chết
Đất nước tôi cháy nhà
Dù nghìn lần bị giết
Biết lối nào tôi đi
Chôn sống tôi hỡi cánh rừng khốc liệt
Đất nhú bàn tay bia mộ lỡ thì?

Nếu có ban mai nào bất chợt
Tôi không còn nhìn thấy núi sông
Thấy những con đường trong mơ cỏ mọc
Lúc chín như cầu vồng
Đừng cướp đi của tôi hạnh phúc
Được chạy trên những con đường
Đầy sỏi đá và đầy bùn đất

Những nẻo đường ròng ròng đỏ
Gập ghềnh như quê hương
Dù không ai đi cả
Một mình tôi một đường!

(Hà Nội 1979)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *