Nỗi buồn có tên

nỗi buồn như chiều
lặng im đến
không mang theo tiếng cười của em

nỗi buồn kéo vào đêm
se sắt
thấy đời như khói thuốc
vấn vương lên chút thời gian

cảm ơn đời đã mang đến em
có nụ cười, có những chiều se sắt
nhưng ít nhất
nỗi buồn có tên

2 thoughts on “Nỗi buồn có tên”

  1. Bác Chu Giang Phong ôi, em hết ve vãn Nàng Thơ từ lâu rồi:

    Ta đã bỏ em rồi, tình giờ xưa như hương đất
    Thủa còn hoa ngút ngắt phía chân trời
    Lời yêu trút cạn xuống dòng sông ký ức
    Chỉ còn ta, ngơ ngẩn với ta thôi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *