Không đề gửi mùa đông

Thảo Phương

Dường như ai đi ngang cửa,
Hay là ngọn gió mải chơi?

Chút nắng vàng thu se nhẹ,
Chiều nay,
Cũng bỏ ta rồi.

Làm sao về được mùa đông?
Chiều thu – cây cầu…
Đã gãy.

Lá vàng chìm bến thời gian,
Đàn cá – im lìm – không quẫy.

Ừ, thôi…
Mình ra khép cửa,
Vờ như mùa đông đang về!

SG – 8.1992

Thế giới không có chúng ta

Một thế giới hậu con người có lẽ là tất yếu. Rồi một ngày có loài sinh vật thông minh nào đó biết đâu sẽ phát hiện thấy dấu vết của chúng ta và lại tìm mọi cách để hình dung loài người đã sinh ra, tồn tại, yêu, ghét, thù, hận, … như thế nào

Nguồn gốc các loài

Lời giới thiệu dài ngoẵng 26 trang viết huyên thuyên làm hỏng hết giá trị cả cuốn sách. Lẽ ra nhà xuất bản nên mời một người am hiểu chuyên môn để giới thiệu sách. Viết ba lăng nhăng làm bực mình độc giả!

 

The Daffodils

The most famous poem in England!

By William Wordsworth

I wandered lonely as a cloud
That floats on high o’er vales and hills,
When all at once I saw a crowd,
A host, of golden daffodils;
Beside the lake, beneath the trees,
Fluttering and dancing in the breeze.

Continuous as the stars that shine
And twinkle on the milky way,
They stretched in never-ending line
Along the margin of a bay:
Ten thousand saw I at a glance,
Tossing their heads in sprightly dance.

The waves beside them danced; but they
Out-did the sparkling waves in glee:
A poet could not but be gay,
In such a jocund company:
I gazed—and gazed—but little thought
What wealth the show to me had brought:

For oft, when on my couch I lie
In vacant or in pensive mood,
They flash upon that inward eye
Which is the bliss of solitude;
And then my heart with pleasure fills,
And dances with the daffodils.

Tin giả, tin thật

Ngụ ngôn về tin tức và kiểm chứng thông tin!

Tại một làng nọ, khi mùa đông sắp đến, những người da đỏ tập hợp lại hỏi tù trưởng về tình hình thời tiết năm nay.

Vị tù trưởng không chắc chắn, nhưng sợ mất uy tín, nên bảo với mọi người ông sẽ tham vấn “thần linh” rồi trả lời sau.

Ông đi gọi điện đến đài khí tượng địa phương. Người trực ban trả lời “chắc sẽ lạnh đó”.

Tù trưởng truyền đạt lại với dân trong làng, “mùa đông năm nay sẽ lạnh, mọi người nhớ gom củi sưởi ấm.”

Dân làng liền đi gom củi. Sau khi gom kha khá, vài ngày sau họ quay lại hỏi tù trưởng, “sẽ lạnh cỡ nào, nhiêu đây củi đủ chưa?”.

Tù trưởng gọi cho đài khí tượng, nhận được câu trả lời là “sẽ lạnh lắm”. Ông truyền đạt lại lời của “thần linh” cho dân làng. Mọi người tất bật đi gom thêm củi.

Vài ngày sau, chưa yên tâm, họ lại muốn hỏi tù trưởng, “có cần phải kiếm thêm củi không, mùa đông này có lạnh lắm không?”.

Tù trưởng lại hỏi “thần linh”/ đài khí tượng. Câu trả lời là “đây sẽ là mùa đông lạnh nhất từ xưa tới nay”.

– Anh có chắc không? – vị tù trưởng lo lắng hỏi lại đài khí tượng.

– Chắc chắn. Bữa giờ tôi thấy mấy người da đỏ đi kiếm củi như điên kìa.

Chiều âm tính

Bài này hình như của Hoàng Hưng. Post lại nhân đang có cãi vã của Trần Mạnh Hảo về cái gọi là thơ-hiện-đại. Hồi sinh viên mấy thằng hâm ngâm cứu cái này, gọi là thơ đa-đa.

Buổi chiều thủng, buổi chiều thủng
Hàn sĩ nghe gió thuần chủng
Có lẽ cây đi đày
Theo loài bò triết học
Làm bụi khinh đế giày
Không khí mọt rồi
Hỡi bầu trời lao phổi
Có gì heo hanh mà đêm nôn ra sao
Nhất định
Biển về hóa học
Con bò đen mon men làm quen em
Chiều âm tính thế giới này âm tính